Lời chúc của tôi

Tài nguyên dạy học

Chú cún nhà tôi

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Đặng Thanh Tú)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    THÔNG TIN GIÁO DỤC

    TỪ ĐIỂN


    Tra theo từ điển:



    Non nước Việt Nam

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Diendanhaiduongcom19072_4.jpg Diendanhaiduongcom19072_2.jpg Happy_new_year.swf 20_11.jpg 12_viet_chu_a_dtd.swf 16_chu_e_dtd.swf 11luyen_chu_o.swf Images1.jpeg FLASH_20112011.swf Giadinhchimcut.flv Cauchuyen1dong.flv Chiec_hop_mau_vang.flv Tieng_chim_buoi_som_mai4.swf Chim113.jpg 16.jpg Images22.jpeg CON_VAT1.flv Copy_of_mungxuantanmao.jpg Chuc_Tet___binh_3.swf Thanhdiamyson6.jpg

    Sắp xếp dữ liệu

    Cảm ơn quý Thầy Cô đã đến thăm BLOG VÌ NGÀY MAI của Đặng Thanh Tú. Kính chúc Thầy Cô sức khỏe, hạnh phúc.Hẹn gặp lại thầy cô!

    Chào mừng quý vị đến với BLOG VÌ NGÀY MAI của Đặng Thanh Tú.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Trạng Quỳnh đây rồi! >

    Ngọa Sơn

    Một buổi trưa nọ, Quỳnh nghĩ được bài thơ hay, định vào nội phủ đọc cho Chúa nghe chơi. Ðến nơi thì thấy im lìm, biết Chúa vắng nhà, Quỳnh liền tạt sang đinh Bà Chính cung. Tên quan thị canh cửa nháy mắt cho Quỳnh biết là Chúa đang ngon giấc, Quỳnh cụt hứng lui gót. Trên đường về, qua lối cũ, sẵn bút mực, Quỳnh đề lên vách phủ hai chữ "Ngọa Sơn".

    Khi Chúa gọi vào hỏi, Quỳnh nói như thật:

    - Khải Chúa, nhà thần chật chội, những cơn nóng bức, thần phải bỏ nhà lên núi nằm hóng mát, "Ngọa Sơn" nghĩa là nằm ở trên núi, có thế thôi ạ ! Tiện tay, thần viết chơi, chẳng có gì để Chúa bận tâm cả.

    Rồi Quỳnh nói lảng sang chuyện khác như đọc thơ, bình văn làm Chúa quên đi. ít lâu sau, Chúa và bà Chính Cung đi tuần thăm cảnh phố phường, qua nhiều nơi thấy hai chữ "Ngọa Sơn" xuất hiện la liệt trên các vách tường, cửa nhà...Bà Chính Cung không hiểu dân chúng viết hai chữ đó có ý nghĩa gì, liền quay sang hỏi Chúa, Chúa truyền gọi một người đến hỏi nguyên cớ. Người kia run lẩy bẩy, thưa:

    - Chúng con là kẻ hèn mọn dốt nát, đâu dám sinh chữ. Việc này chẳng qua chỉ tại Trạng Quỳnh đấy ạ !

    Bà Chính Cung dỗ ngọt:

    - Trạng Quỳnh bảo các ngươi thế nào? Cứ tâu thật, ta sẽ xin Chúa tha tội cho. 

    - Tâu lệnh bà ! Trạng Quỳnh có lần vào nội phủ, về mách với chúng con là Chúa đang bận "Ngọa Sơn", rồi giải thích rằng: ngọa là nằm, nằm lâu thì phải ngủ, ngủ thì phải ngáy. Sơn là núi, mà núi thì phải có đèo. "Ngáy Ðèo" nói lái lại thì..., con không dám nói ra đâu. Không ngờ bọn trẻ con nghe lỏm được lời Trạng, buồn tay viết bậy bạ lung tung. Xin lệnh bà tha cho con!

    Hiểu rõ đầu têu câu chuyện này là Quỳnh, có làm lớn chuyện ra chỉ tổ thêm xấu mặt mà thôi, bà Chính Cung đành giục Chúa mau mau lên kiệu, lặng lẽ trở về Phủ cho nhanh. 


    Nhắn tin cho tác giả
    Đặng Thanh Tú @ 07:03 18/07/2009
    Số lượt xem: 963
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chào thầy. Hương ghé thăm thầy. Đọc trang này cười cả ngày thầy ah!!
    Avatar
    Cảm ơn Hương đã ghé thăm nhà.
    Avatar
    Chào thầy Tú, chúc thầy một buổi tối tối tốt đẹp
    Avatar
    Xin cảm ơn thầy Đình Hiệp. Chúc thầy vui vẻ.
     
    Gửi ý kiến